Lão Khôi nghe thấy động tĩnh trong xe, nhưng chẳng hề để ý, chỉ cười hiền rồi tiếp tục nói.
“Con người sống ở đời, ai cũng có giá trị của mình.”
“Từ ngày lão nô hiểu chuyện, người khác đã luôn dùng giá trị để cân đo lão nô.”
Nụ cười trên mặt lão Khôi dần biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh nhạt của kẻ đã nhìn thấu hết thảy thế thái nhân tình.




